Hiển thị các bài đăng có nhãn Chính quyền Mỹ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Chính quyền Mỹ. Hiển thị tất cả bài đăng

26/12/25

The Morning: The year in pictures

Chào buổi sáng. Sam đang đi vắng.

Hoa Kỳ đã tiến hành một số cuộc không kích nhằm vào các chiến binh ISIS ở Nigeria, mà theo Nhà Trắng, những chiến binh này đang nhắm mục tiêu vào người Cơ đốc giáo. Các cuộc tấn công bao gồm tên lửa được phóng từ một tàu hải quân ở Vịnh Guinea và đã tấn công các phiến quân tại hai trại của ISIS. Theo một quan chức quân đội Hoa Kỳ, chiến dịch này được thực hiện phối hợp với quân đội Nigeria.

Chúng tôi sẽ có thêm tin tức chi tiết hơn ở phần dưới. Nhưng trước tiên, chúng ta hãy cùng xem lại những bức ảnh ấn tượng nhất mà các phóng viên của tờ Times đã chụp được trong năm nay.

(Good morning. Sam is away.

The U.S. launched a number of strikes against ISIS fighters in Nigeria who, the White House asserts, have been targeting Christians. The strikes involved missiles fired from a Navy ship in the Gulf of Guinea and hit insurgents in two ISIS camps. The operation was done in coordination with the Nigerian military, according to a U.S. military official.

We’ll have more news below. But first, we have a look back at the most powerful photographs that Times journalists captured this year.)

Một năm qua qua những hình ảnh

Một tổng thống trở lại nắm quyền ở Mỹ. Cháy rừng tàn phá các khu dân cư đông đúc ở Los Angeles. Một lệnh ngừng bắn mong manh được thiết lập ở Gaza. Xung đột ở Sudan vẫn tiếp diễn. Trong suốt một năm đầy biến động, các nhiếp ảnh gia đã ghi lại những sự kiện đó và nhiều sự kiện khác với sự dũng cảm và quyết tâm – ngay cả khi họ phải đặt bản thân vào nguy hiểm.

Họ kiên trì theo sát một ứng cử viên thị trưởng trẻ tuổi khi anh ta khuấy động cử tri ở New York. Tại các thành phố trên khắp nước Mỹ, họ đã có mặt ở tuyến đầu của chiến dịch trấn áp nhập cư ngày càng quyết liệt.

Trong những bức ảnh táo bạo của mình, họ cho chúng ta thấy những người hàng xóm của chính họ đang vật lộn mưu sinh giữa đống đổ nát của quê hương bị tàn phá. Sự tận tâm của họ cho phép chúng ta nhìn thấy một khoảnh khắc tĩnh lặng khi một con chó sói trở về với đàn con, và chứng kiến ​​một cái ôm dịu dàng giữa một cậu bé và một người đàn ông cách nhau 100 tuổi. Những hình ảnh tạo nên “Một năm qua qua những hình ảnh” thật tuyệt vời.

Nhìn lại năm qua qua những khoảnh khắc thoáng qua đó cho chúng ta cơ hội suy ngẫm về thế giới và nỗ lực hiểu rõ hơn về nó. Đây là một vài hình ảnh tiêu biểu mà các nhiếp ảnh gia của tờ The Times đã thực hiện.

(The year in pictures

A president returned to power in America. Wildfires ravaged populated neighborhoods of Los Angeles. A fragile cease-fire took hold in Gaza. A conflict in Sudan wore on. Over the course of a turbulent year, photographers captured those and other events with intrepidness and determination — even when they put themselves at risk to do so.

Doggedly, they trailed a young mayoral candidate as he electrified his base in New York. In cities across the United States, they were on the front lines of an increasingly aggressive immigration crackdown.

In their bold photographs, they show their own neighbors eking out a life amid the rubble of their destroyed homelands. Their diligence allows us to peek inside a quiet vigil for a coyote returning to its pups, and to observe a tender hug between a boy and a man with 100 years between them. The images that make up “The Year in Pictures” are stunning.

Looking back on the year ​through ​those fleeting moments gives us a chance to reflect on the world, ​and to endeavor to understand it better. Here’s a taste of what The Times’s photographers have done.)

Ngày 9 tháng 1: Los Angeles - Jan. 9: Los Angeles



Một ngôi nhà bị phá hủy bởi vụ cháy rừng Palisades, khiến 12 người thiệt mạng và thiêu rụi hàng nghìn ngôi nhà. Từng nổi tiếng với khung cảnh tuyệt đẹp, khu vực Pacific Palisades đã trở nên không thể nhận ra sau vụ hỏa hoạn.

Kyle Grillot của tờ The New York Times cho biết:

Tôi đã rất khó khăn để tìm thấy thứ gì đó không bị phá hủy hoàn toàn, thứ gì đó cho thấy dấu vết của cuộc sống và sự sinh hoạt của con người. Ngoại trừ có lẽ một ngôi nhà không bị cháy, thật khó để nhận ra mình đang nhìn thấy cái gì. Tôi nghĩ hồ bơi là thứ mà người ta có thể dễ dàng nhận ra. Tờ báo đã có mặt ở đó.

(A house destroyed by the Palisades fire, which killed 12 people and engulfed thousands of homes. Once known for its stunning views, the Pacific Palisades area was left unrecognizable by the blaze.

Kyle Grillot of The New York Times says:

I was struggling to find something that wasn’t just completely destroyed, something that showed human life and habitation. Besides maybe one house that didn’t burn, it was kind of hard to tell what you even were looking at. I thought the pool was something you could relate to. Times were had there.)

Ngày 19 tháng 1: Ilulissat, Greenland - Jan. 19: Ilulissat, Greenland


Những con chim hải âu vây quanh một chiếc thuyền đánh cá ở vịnh băng Ilulissat. Greenland bị cuốn vào một cơn lốc địa chính trị khi Tổng thống Trump, thèm muốn nguồn tài nguyên khoáng sản chưa được khai thác của hòn đảo, tuyên bố rằng Hoa Kỳ sẽ chiếm lấy nó.

Ivor Prickett của tờ The New York Times cho biết:

Ngành đánh cá là một phần rất quan trọng của cộng đồng, vì vậy tôi đã cố gắng tìm hiểu cuộc sống của những người ngư dân như thế nào. Trời lạnh đến nỗi tôi hầu như không thể sử dụng được tay. Đó là một khoảnh khắc tuyệt vời khi tôi thấy họ đang làm sạch cá vừa đánh bắt được, và tất cả những con chim hải âu trong vịnh đều bay đến. Một nơi tuyệt đẹp.

(Sea gulls swarmed a fishing boat in the Ilulissat Icefjord. Greenland was thrust into a geopolitical maelstrom when President Trump, covetous of the island’s untapped mineral resources, announced that the United States would take it over.

Ivor Prickett of The New York Times says:

Fishing was such a big part of the community, so I was trying to get a sense of what life was like for fishermen. It was so cold I could barely use my hands. It was a nice moment where I saw them gutting their catch, and every single sea gull in the fjord arrived. A beautiful place.)

Ngày 12 tháng 3: Khartoum, Sudan - March 12: Khartoum, Sudan



Chỉ huy một đơn vị bắn tỉa thuộc quân đội Sudan đang quan sát vị trí của Lực lượng Hỗ trợ Nhanh từ phòng ngủ của một căn hộ bỏ hoang. Sau hai năm nội chiến, quân đội Sudan đã chiếm lại dinh tổng thống ở thủ đô bị tàn phá.

Ivor Prickett của tờ The New York Times cho biết:

Chỉ vài ngày sau, chính những binh lính mà chúng tôi đã đi cùng đã chiếm được khu vực ven sông và dinh tổng thống, và trong vòng hai tuần, toàn bộ khu vực đó đã nằm dưới sự kiểm soát của quân đội Sudan. Declan Walsh [phóng viên trưởng khu vực châu Phi] và tôi là một trong những nhà báo đầu tiên đặt chân vào trung tâm Khartoum. Đó là một khoảnh khắc vô cùng quan trọng và là một vị trí đặc quyền.

(The commander of a sniper unit in the Sudanese Army observing Rapid Support Forces positions from the bedroom of a deserted apartment. Two years into a civil war, Sudan’s military recaptured the presidential palace in the devastated capital.

Ivor Prickett of The New York Times says:

Just days later, those same troops we were with took over the river and presidential palace, and within two weeks it was all under the control of the Sudanese military. Declan Walsh [chief Africa correspondent] and I were some of the first journalists to set foot inside Khartoum proper. That was a huge moment and a privileged position.)

Ngày 10 tháng 5: Arcadia, California. - May 10: Arcadia, Calif.



Sau khi vụ cháy Eaton phá hủy khuôn viên trường, 40 học sinh trường Aveson School of Leaders đã cùng nhau dàn dựng vở nhạc kịch mùa xuân “Alice ở xứ sở thần tiên”. Đối với những đứa trẻ và gia đình đang phải đối mặt với mất mát và sự tàn phá, các buổi tập luyện đã mang lại sự bình thường cần thiết.

Isadora Kosofsky của tờ The New York Times cho biết:

Vở kịch thực sự là một lối thoát cho một số đứa trẻ này. Mất trường học là một cú sốc lớn, nhưng một số đứa trẻ này cũng mất cả nhà cửa. Trường học của chúng từng là một ốc đảo trên đồi. Trường có một lều tròn kiểu Mông Cổ và một vườn cây ăn quả, và bọn trẻ thường làm vườn và chăm sóc gà. Đó là xứ sở thần tiên của riêng chúng.

(After the Eaton fire destroyed their campus, 40 students at Aveson School of Leaders came together to stage their spring musical, “Alice in Wonderland.” For children and their families grappling with loss and devastation, rehearsals provided much-needed normalcy.

Isadora Kosofsky of The New York Times says:

The play was really an escape for some of these kids. Losing a school is traumatic, but some of these kids lost their homes as well. Their school had been an oasis in the hills. It had a yurt and an orchard, and the kids used to garden and take care of chickens. It was their own wonderland.)

Ngày 12 tháng 5: San Francisco - May 12: San Francisco



Loài chó sói đã biến mất khỏi San Francisco từ nhiều thập kỷ trước, sau một chiến dịch khuyến khích người dân đầu độc hoặc bắn chúng. Giờ đây, những con vật này lại xuất hiện khắp nơi trong thành phố. Một số cư dân thấy chúng đáng yêu; những người khác lại nhìn chúng với thái độ khinh miệt.

Loren Elliott của tờ The New York Times cho biết:

Tôi đang làm việc với một nhà sinh thái học động vật hoang dã. Chúng tôi đặt máy quay và ngay lập tức rút lui. Tôi đứng trong rừng, nấp sau một cái cây trên đỉnh một chiếc thang. Tôi chờ đợi bốn hoặc năm tiếng đồng hồ cho đến khi một trong những con chó sói bố mẹ quay trở lại. Tôi bắt đầu bấm liên tục nút chụp từ xa trong tay, hy vọng mình sẽ chụp được những bức ảnh đẹp.

(Coyotes vanished from San Francisco decades ago, after a campaign that encouraged people to poison or shoot them. Now, the animals have become ubiquitous in the city once again. Some residents find them delightful; others view them with disdain.

Loren Elliott of The New York Times says:

I was working with a wildlife ecologist. We set up a camera and immediately retreated. I stood in the forest hiding behind a tree on top of a stepladder. I waited for four or five hours until one of the coyote parents came back. I just started furiously clicking the remote trigger in my hand, hoping I had something good.)

Ngày 16 tháng 7: Manhattan - July 16: Manhattan



Các sĩ quan liên bang bắt giữ Carlos Javier Lopez Benitez, 27 tuổi, đến từ Paraguay, sau khi anh ta tham dự phiên điều trần xin tị nạn tại tòa án Federal Plaza. Những người di cư đến tham dự các phiên tòa bắt buộc và các cuộc kiểm tra định kỳ ngày càng bị giam giữ bởi ICE (Cơ quan Thực thi Di trú và Hải quan Hoa Kỳ).

Todd Heisler, nhiếp ảnh gia của tờ Times, cho biết:

Nhiều vụ bắt giữ mà tôi chụp ảnh diễn ra quá đột ngột đến nỗi chúng tôi không thể thu thập được bất kỳ thông tin nào về người đó. Thường thì người thân của họ ở gần đó đều bàng hoàng, khóc lóc, không thể hoặc không muốn nói gì. Đôi khi chúng tôi thậm chí khó có thể biết được quốc tịch của người đó khi họ bị đưa đi. Suốt cả ngày, cảnh tượng này lặp đi lặp lại.

(Federal officers detaining Carlos Javier Lopez Benitez, a 27-year-old from Paraguay, after he attended an asylum hearing at the Federal Plaza courthouse. Migrants showing up for mandatory court dates and check-ins increasingly ended up in ICE custody.

Todd Heisler, a Times staff photographer, says:

Many of the detentions I photographed were so abrupt that we were unable to glean any information about the person. Often nearby family members were left reeling, sobbing, unable or unwilling to speak. Sometimes we could barely get a person’s country of origin as they were whisked off. Throughout the day, this tableau plays out over and over.)

Ngày 24 tháng 7: Kharkiv, Ukraine - July 24: Kharkiv, Ukraine


Một người phụ nữ đã chạy khỏi căn hộ của mình cùng với những chú chó cưng sau khi bom của Nga phát nổ gần đó. Nga không cho thấy dấu hiệu rút lui khỏi cuộc chiến, mà ngược lại còn tăng cường các cuộc tấn công tầm xa vào các thành phố và các cuộc tấn công dọc theo chiến tuyến.

David Guttenfelder, nhiếp ảnh gia của tờ Times

(A woman fled her apartment with her pet dogs after Russian bombs exploded nearby. Russia showed no signs of pulling back in its war, instead intensifying its long-range strikes on cities and attacks across the front line.

David Guttenfelder, a Times staff photographer)

Ngày 4 tháng 8: Manhattan - Aug. 4: Manhattan



Sophie Becker, 31 tuổi, đến New York với giấc mơ trở thành diễn viên. Nhiều năm sau, cô biểu diễn tiết mục múa rối bụng tại các quán bar ở khu trung tâm thành phố như Jean's và Roxy Cinema cùng với hai con rối Ronnie (trong ảnh) và Jerry.

Dina Litovsky của tờ The New York Times cho biết:

Tôi đã theo dõi nghệ sĩ múa rối từ nhà đến nơi biểu diễn. Cả toa tàu đều nhìn chằm chằm vào cô ấy. Cô ấy đang biểu diễn một chút, làm các giọng nói khác nhau và những trò khác. Mọi người đang trên đường về nhà sau giờ làm việc, ai cũng mệt mỏi, và bạn có thể thấy mọi người vui vẻ như thế nào. Có lẽ họ đã về nhà và kể cho mọi người nghe về điều đó. Đó là một chuyến tàu thú vị.

(Sophie Becker, 31, came to New York with dreams of becoming an actress. Years later, she’s putting on her ventriloquist act at downtown establishments like Jean’s and Roxy Cinema with her dummies Ronnie, pictured, and Jerry.

Dina Litovsky of The New York Times says:

I followed the ventriloquist from her house to her performance. The whole train was looking at her. She was doing a little performing, doing her voices and things. People were coming back from work, everybody was tired, and you could see how delighted everybody was. They probably came home and told everybody about it. It was a fun train ride.)

Ngày 16 tháng 9: Baidoa, Somalia - Sept. 16: Baidoa, Somalia



Malyun Ali Ibrahim và con gái tại một trung tâm cứu trợ khẩn cấp. Nạn đói và dịch bệnh gia tăng, và hệ thống chăm sóc sức khỏe ở Somalia rơi vào tình trạng hỗn loạn sau khi chính quyền Trump giải thể Cơ quan Phát triển Quốc tế và cắt giảm phần lớn viện trợ nước ngoài.

Brian Otieno của tờ The New York Times

(Malyun Ali Ibrahim and her daughter at an emergency feeding center. Hunger and disease surged, and the health care system was in disarray in Somalia after the Trump administration dismantled the Agency for International Development and ended much foreign assistance.

Brian Otieno of The New York Times)

Ngày 21 tháng 9: Khan Younis, Dải Gaza - Sept. 21: Khan Younis, Gaza Strip



Người Palestine tại trại tị nạn Al-Mawasi đang chờ nhận bữa ăn miễn phí. Lãnh đạo của 20 tổ chức cứu trợ đã đưa ra tuyên bố vào tháng 9, cáo buộc Israel cản trở nỗ lực cung cấp viện trợ ở Gaza “ở mọi bước đi”.

Saher Alghorra của tờ The New York Times

(Palestinians at the Al-Mawasi displacement camp waiting to receive a free meal. Leaders of 20 aid organizations issued a statement in September accusing Israel of obstructing aid delivery efforts in Gaza “every step of the way.”

Saher Alghorra of The New York Times)

Ngày 30 tháng 9: Quantico, Virginia. - Sept. 30: Quantico, Va.



Các chỉ huy quân sự hàng đầu của Hoa Kỳ đã được triệu tập để nghe bài phát biểu mang tính chất vận động tranh cử từ Tổng thống Trump và Bộ trưởng Quốc phòng Pete Hegseth. Trump đã tận dụng cuộc họp này để quảng bá các chính sách của mình và đề xuất rằng quân đội nên sử dụng các thành phố làm “bãi tập huấn”.

Doug Mills, một nhiếp ảnh gia của tờ Times, cho biết:

“Cảnh tượng này gần giống như một bức tranh của Rembrandt khi bạn nhìn ra và thấy tất cả các sĩ quan cấp cao ngồi thẳng tắp, nghiêm trang và đúng mực. Chưa bao giờ có nhiều tướng lĩnh đến vậy tập trung tại một địa điểm để nghe tổng thống phát biểu. Thật ấn tượng khi thấy họ ngồi trên ghế như đang ở rạp chiếu phim.”

(Top U.S. military commanders were summoned for campaign-style speeches from President Trump and Defense Secretary Pete Hegseth. Trump leveraged the meeting to trumpet his policy moves, and suggested troops should use cities as “training grounds.”

Doug Mills, a Times staff photographer, says:

This was almost like a Rembrandt when you looked out and saw all of this high-brass military sitting as stiff and straight and proper as you can. Never had that many generals been assembled in one location to hear the president speak. It was so striking to see them sitting in chairs like they were at the movie theater.)

Ngày 14 tháng 10: Chicago - Oct. 14: Chicago



Khói bao trùm không khí sau khi các đặc vụ liên bang sử dụng hơi cay trong cuộc đối đầu với người dân ở khu vực phía Nam thành phố. Các đặc vụ đang tiến hành một chiến dịch thực thi luật nhập cư; người dân địa phương đã phản ứng bằng cách ném đồ vật và hô vang, "ICE hãy về nhà đi!"

Jamie Kelter Davis của tờ Times cho biết:

Hầu hết những người ở đó là các gia đình và những người đang đứng xem. Tôi thấy hơi cay, và tôi đã cúi xuống và đeo mặt nạ phòng độc. Họ đang ném các bình hơi cay. Đó là ngay vào cuối cuộc đối đầu, khi các đặc vụ đang cố gắng rời đi. Nó giống như màn kết thúc hoành tráng của một màn bắn pháo hoa, kiểu như, Chúng ta cứ ném hết tất cả ra ngoài.

(Smoke filled the air after federal agents used tear gas during a confrontation with residents on the far South Side. The agents were conducting an immigration enforcement operation; locals reacted by throwing objects and shouting, “ICE go home!”

Jamie Kelter Davis of the Times says:

Most of the people there were families, and people out watching. I saw the tear gas, and I ducked and put on my gas mask. They were throwing canisters. That was right at the end, when the agents were trying to leave. It was like the grand finale at the fireworks show, like, We’ll just throw it all out there.)

Ngày 11 tháng 11: Charallave, Venezuela - Nov. 11: Charallave, Venezuela



Deisy Carolina Venecia Farías và con trai Emmanuel, 11 tuổi. Họ đã xa nhau gần bảy tháng sau khi cô bị các quan chức nhập cư Hoa Kỳ bắt giữ và trục xuất; trong ba tháng đó, cậu bé sống một mình trong nhà ở Texas.

Adriana Loureiro Fernandez của tờ Times cho biết:

Cậu bé là con trai út của cô ấy và họ có một mối quan hệ rất đẹp. Họ trông giống như những người bạn thân nhất. Cậu bé đã sống một mình không có mẹ và bố trong một thời gian dài, cậu tự mình đến trường mà không có ai giám sát. Mẹ cậu bé kể với tôi rằng cậu luôn cố gắng giữ cho mình sạch sẽ và gọn gàng để giáo viên không nghi ngờ rằng mẹ cậu không ở bên cạnh.

(Deisy Carolina Venecia Farías and her son Emmanuel, 11. They were apart for nearly seven months after she was detained by U.S. immigration officials and deported; for three of those months, the boy lived alone in their Texas home.

Adriana Loureiro Fernandez of the Times says:

He’s her youngest son and they have this really beautiful relationship. They seemed like best friends. He was alone without his mom and dad for so long, he made himself go to school unsupervised. His mom told me he was intent on presenting himself as clean and organized so his teachers would not suspect that she wasn’t around.)

Ngày 8 tháng 12: Damascus, Syria - Dec. 8: Damascus, Syria



Pháo hoa thắp sáng bầu trời thủ đô Syria khi hàng chục nghìn người ăn mừng kỷ niệm một năm ngày chế độ độc tài của Bashar al-Assad sụp đổ và chấm dứt sự cai trị tàn bạo kéo dài hàng thập kỷ của gia đình ông ta.

David Guttenfelder, nhiếp ảnh gia của báo Times

(Fireworks lit the sky over Syria’s capital as tens of thousands of people celebrated the first anniversary of the fall of the dictator Bashar al-Assad and the end of his family’s decades-long tyrannical rule.

David Guttenfelder, a Times staff photographer)


21/9/25

Các chuyên gia cho biết lệ phí 100.000 đô la cho người nộp đơn xin thị thực H-1B mới có thể gây xáo trộn ngành công nghệ tại Vùng Vịnh.



SAN FRANCISCO (KGO) -- Các công ty công nghệ và người lao động tại Vùng Vịnh đang chuẩn bị tinh thần cho tác động của lệ phí thị thực H-1B mới. Loại thị thực này thu hút lao động công nghệ từ Ấn Độ và các quốc gia khác.

Tổng thống Donald Trump đã ký một sắc lệnh hành pháp vào thứ Sáu, áp dụng mức lệ phí mới 100.000 đô la cho các đơn xin thị thực H-1B mới, và dự kiến ​​sẽ có hiệu lực vào Chủ nhật.

Thông báo này đã gây ra rất nhiều hoang mang và lo lắng.

"Đây là một tình huống rất hoảng loạn", Khanderao Kand nói.

Một số người đã vội vã bay về Mỹ.

"Mọi người đều đang gặp khó khăn. Tôi đã thấy một số tin tức về việc Microsoft, Amazon và các công ty khác liên lạc với nhân viên của họ bên ngoài Hoa Kỳ -- 'mọi người hãy trở lại'", Giáo sư Ahmed Banafa của Đại học SJSU và chuyên gia công nghệ cho biết.

Nguyên nhân là do thông điệp ban đầu từ Nhà Trắng liên quan đến thị thực H-1B. Loại thị thực này đưa những người lao động có tay nghề cao -- như các nhà khoa học, kỹ sư, kiến ​​trúc sư, công nhân kỹ thuật và chuyên gia toán học -- đến Hoa Kỳ.

John Trasvina, cựu cố vấn chung của Ủy ban Tư pháp Thượng viện Hoa Kỳ, đã giải thích thông điệp ban đầu được Nhà Trắng đưa ra hôm thứ Sáu.

"Người sở hữu thị thực H-1B sẽ không được chấp nhận nếu không nộp 100.000 đô la -- tức là các nhà tuyển dụng đã nộp 100.000 đô la cho đơn đăng ký của họ", Trasvina nói.

Hôm thứ Bảy, Nhà Trắng đã làm rõ sắc lệnh mới, cho biết khoản phí này chỉ áp dụng cho các đơn đăng ký mới dưới dạng phí một lần.

Nhà Trắng cho biết khoản phí này sẽ không ảnh hưởng đến những người hiện đang sở hữu thị thực H-1B.

Theo Nhà Trắng, khoản phí này sẽ giúp cân bằng sân chơi cho người lao động Mỹ.

Một số người tin rằng khoản phí mới sẽ gây xáo trộn ngành công nghệ ở Vùng Vịnh.

Kanderao Kand làm việc tại Global Indian Tech Professionals có trụ sở tại Thung lũng Silicon.

"Đây là một đòn giáng mạnh vào các chuyên gia công nghệ cũng như các công ty khởi nghiệp ở Thung lũng Silicon", Kand nói. "Nguồn nhân lực và nguồn vốn sẵn có sẽ khan hiếm đối với các công ty khởi nghiệp."

Đối với các công ty công nghệ lớn như Amazon, Apple, Google, Meta, Yahoo hay X...

Kand nói: "Tất cả những công ty này đều tuyển dụng 10.000 hoặc hơn người có thị thực H-1B. Điều này sẽ gây ảnh hưởng đến họ hàng chục triệu đô la."

Banafa cho biết nhiều công ty công nghệ lớn đã khởi nghiệp tại Hoa Kỳ nhờ thị thực H-1B.

"Hầu hết các CEO của các công ty công nghệ tại Bay Area, bao gồm cả Elon Musk, đều đã từng sử dụng thị thực H-1B", Banafa nói.

Một số người cho rằng việc siết chặt quy định xin thị thực H-1B sẽ gây ra những tác động lâu dài.

"Điều này không có lợi cho ngành công nghiệp. Nó không có lợi cho người lao động Mỹ. Nó không có lợi cho người nhập cư. Các công ty phụ thuộc vào nhân viên có thị thực H-1B", Trasvina nói. "Chúng tôi là ngành công nghiệp công nghệ cao trong khu vực. Các công ty sẽ phải trả nhiều tiền hơn để có được thị thực H-1B cho những nhân viên họ cần. Và chi phí sẽ được chuyển sang chúng tôi."

---

$100,000 fee for new H-1B visa applicants could disrupt Bay Area tech industry, experts say

SAN FRANCISCO (KGO) -- Bay Area tech companies and workers are bracing themselves for the impact of new H-1B visa fees. The visas bring tech workers from India and other countries.

Pres. Donald Trump signed an executive order Friday, imposing a new $100,000 fee on new H-1B applications, and it's expected to go into effect Sunday.

The announcement has already created a lot of confusion and concern.

"It's a very panic-driven situation," said Khanderao Kand.

Some people have been rushing to fly back to the U.S.

"Everybody is struggling. I have seen some news about Microsoft, Amazon, other companies communicating with their workers outside the United States -- 'everybody come back,'" said SJSU Professor and tech expert Ahmed Banafa.

That's because of an initial message from the White House regarding H-1B visas. Those visas bring highly skilled workers -- like scientists, engineers, architects, technical workers and people in math -- to the U.S.

John Trasvina, former general counsel to the U.S. Senate Judiciary Committee, explained the initial message that was put out by the White House on Friday.

"H-1B visa holders would not be admitted without having paid $100,000 -- the employers paying $100,000 for their application," Trasvina said.
On Saturday, the White House clarified the new order, saying the fee only applies to new applications as a one-time fee.

The White House says the fee will not affect current H-1B visa holders.

According to the White House, the fee would help level the playing field for American workers.

Some believe the new fee will disrupt the tech industry in the Bay Area.

Khanderao Kand is with Global Indian Tech Professionals based in Silicon Valley.

"This is a tremendous blow to the tech professionals as well as startups in Silicon Valley," Kand said. "The talent pool and availability of the funds will be short for the startups."

For giant tech companies like Amazon, Apple, Google, Meta, Yahoo or X...

Kand said, "All these companies, they hire 10,000 or more H-1Bs. This will be tens of millions of dollars of impact on them."

Banafa says many tech giants got their start in the U.S. because of H-1B visas.

"Most of the CEOs of the tech companies in the Bay Area, including Elon Musk, went through the H-1B visa," Banafa said.

Some say making it tougher to get an H-1B visa will have long term impacts.

"It does not help the industry. It doesn't help American workers. It doesn't help the immigrants. Companies rely on H-1B visa workers," Trasvina said. "We are tech heavy industry in the region. Companies will have to pay more to bring in the H-1B visas for the employees they need. And, costs will be passed onto us."

7/9/25

Bài 3: THỰC PHẨM SẠCH vs THỰC PHẨM BẨN và CÁC MẦM MỐNG của BỆNH UNG THƯ.


Giao Thanh Pham


Điều mà người về hưu có dự tính ra nước ngoài sống quan tâm đến nhiều thứ nhì sau Y Tế, chính là Thực Phẩm. Các loại thực phẩm được tiêu thụ hàng ngày ở các quốc gia bên Đông Nam Á như Mã Lai, Thái Lan hay Việt Nam nhiều hay ít đều bị người Mỹ gốc Việt đánh giá thấp hơn so với những loại thực phẩm ở Mỹ. Điều đó có chính xác hay không thì cần phải tốn rất nhiều công sức tìm tòi tài liệu và các dữ kiện qua các bản báo cáo chính thức, chứ không thể dựa trên cảm tính và những thứ hoa mỹ mà người ta vẽ vời ra.
 
1) Hóa Chất Xử Dụng Trong Nông Nghiệp: Vấn đề đầu tiên được đặt ra là các loại hóa chất được xử dụng rộng rãi trong nông nghiệp có nguy hại cho sức khỏe. Đầu tiên phải kể đến là các loại Thuốc Trừ Sâu, Thuốc Diệt Cỏ và Thuốc Diệt Côn Trùng (Pesticides, Herbicides and Insecticides). Kế đến là các loại Phân Bón Hóa Học (Inorganic/Chemical Ferilizers) giúp rau củ quả và hoa màu tăng trưởng.
 
Sau nữa là các hợp chất hóa học mang tên PFAS (Per- and Polyfluoroalkyl Substances – Hóa Chất Vĩnh Cửu) được chính quyền cho phép xử dụng từ thập niên 1940 ở Mỹ và sau cùng là các hợp chất mang tên Biosolids (Chất Thải Rắn Sinh Học) được chính cơ quan EPA (The U.S. Environmental Protection Agency – Cơ Quan Bảo Vệ Môi Trường) khuyến khích xử dụng như các loại Phân Hữu Cơ trong nhiều thập niên ở khắp các trang trại trên đất Mỹ. Mãi tới gần đây, khoa học mới phát hiện ra những thứ này đã làm ô nhiễm các nguồn nước (tưởng là sạch) mà dân chúng ở Mỹ xử dụng hàng ngày.
 
Họ cho rằng, ở Mỹ, chính quyền kiểm soát chặt chẽ và minh bạch hơn so với các quốc gia khác, nhất là so với các quốc gia ở Đông Nam Á và Việt Nam luôn được nhắc đến ở đầu bảng. Thực tế cũng chỉ đúng một phần nào. Những dữ kiện này dễ dàng tìm thấy từ các cơ quan chính quyền Hoa Kỳ như cơ quan NIH (National Institude of Health – Viện Y Tế Quốc Gia), EPA (The U.S. Environmental Protection Agency - Cơ Quan Bảo Vệ Môi Trường) và cơ quan HHS (The U.S. Department of Health and Human Services – Bộ Y Tế và Dịch Vụ Nhân Sinh Hoa Kỳ), ăn thua là có chịu nghiên cứu và tìm hiểu hay không mà thôi.

2) Hóa Chất Xử Dụng Trong Thực Phẩm: Cũng vậy, vấn đề được Việt Kiều bàn đến nhiều nhất là các loại hóa chất được xử dụng rộng rãi trong thực phẩm tiêu dùng, có nhiều nguy hại đến sức khỏe ở Việt Nam như: trái cây nhúng thuốc, thực phẩm giả, trứng giả, thịt thối rữa được tái chế trở lại bằng các chất hóa học, rau muống được tưới bằng nhớt xe đã qua xử dụng và bắp nấu bằng pin … vân vân …
 
Nhưng nếu thật tình tìm hiểu, thì có bao nhiêu phần trăm đúng sự thật hay chỉ là phóng đại hoặc bày vẽ ra để tạo chú ý vì mục đích nào đó. Lại nữa, nếu bạn ăn vào miệng mà khứu giác bạn không thể nhận ra … trứng giả hay thịt thối rữa chế biến lại thì phải nói là bó tay luôn. Cũng giống như cái tin đồn một thời … rộn rã là bỏ vài cục pin vào nồi nước luộc bắp, chỉ trong vài phút bắp sẽ mềm như đã được luộc cả giờ đồng hồ, lại có màu vàng tươi rực rỡ, đỡ tốn biết bao là dầu, than hoặc củi. Ngày nay, chuyện luộc bắp bằng pin đã biến mất trên các trang mạng. Điều này không có nghĩa là hóa chất không được xử dụng trong thực phẩm ở Việt Nam nhưng cái vấn nạn phải kể đến trước tiên là các loại dầu ăn công nghiệp rẻ tiền được xử dụng rộng rãi khắp nơi trên thế giới. Đây mới chính là nguồn độc hại cao nhất cho sức khỏe của người dân.
 
3) Trong khi đó ở Mỹ, các cơ quan Y Tế đã hàng ngày vẫn cảnh báo người dân về các loại hóa chất được xử dụng trong thực phẩm một cách công khai, đã làm hại cho sức khỏe người dân Mỹ một cách khủng khiếp nhưng vẫn chả đi tới đâu và điều khó hiểu là tại sao chính quyền vẫn không cấm như các quốc gia bên Âu Châu. Những thứ hóa chất được xử dụng trong việc chế biến thực phẩm bán ở khắp nơi, từ hàng quán cho đến chợ búa, từ siêu thị cho đến tiệm bán thức ăn nhanh, toàn những thứ hóa chất được ghi đầy đủ ở phần “thành phần xử dụng – ingredients” mà bảo đảm đọc xong cũng mù tịt, vì toàn tên hóa chất lạ hoắc, sao mà hiểu được là cái gì.
 
Rất nhiều những loại hóa chất giết người đó đã “được” các quốc gia bên Âu Châu cấm xử dụng, thì bên Mỹ lại được xử dụng hết sức rộng rãi. Thức ăn nhanh và các loại ăn vặt, ăn chơi (snacks) được chế biến với cả chục loại hóa chất là chuyện bình thường. Không tin, cứ lật cái bao đựng potato chips ra mé sau, tìm cái bảng ingredients là thấy ngay. Bên cạnh đó, đường hóa học được xử dụng thoải mái trong bánh kẹo, trong nước ngọt, trong “nước trái cây” có tới 90% chỉ là “mùi” được bày bán và cha mẹ thoải mái cho con cái dùng hàng ngày. Bảo sao người Mỹ không mang trong người đủ thứ bệnh như cao máu, cao mỡ, tiểu đường, béo phì và ung thư? Việt Nam, cũng như các quốc gia đang trên đà phát triển hiện nay cũng đang lâm vào căn bệnh này: Tiêu Thụ Thực Phẩm Công Nghiệp Ngày Một Nhiều Hơn, đơn giản là vì con người nói chung hiện đang chạy đua hết sức mình theo đà “phát triển về vật chất” của trào lưu xã hội, nhà cao cửa rộng, xe hơi và hàng hiệu.
 
Ngày nay, cha mẹ ở các gia đình dồn hết thời giờ lo bương chải để kiếm tiền, càng nhiều càng ... hạnh phúc, không còn thời giờ lo cho mình và cho gia đình nữa. Bởi vậy, chúng ta có thể thấy loại thực phẩm chế biến công nghiệp ăn sẵn ăn liền ăn ngay, ngày càng được tiêu thụ nhiều hơn và được bày bán ở khắp nơi. Đồng thời, chúng ta cũng có thể thấy tình trạng béo phì ngày một gia tăng ở tầng lớp trẻ con và thanh thiếu niên ở trong nước chứ không còn như ngày xưa nữa.
 
4) Bạn có biết ở Mỹ hiện nay có khoảng 74% người lớn từ 20 tuổi trở lên có mức cân nặng … quá tiêu chuẩn, trong đó có tới 42% bị bệnh béo phì (obesity). Tỷ lệ mập và béo phì thay đổi theo độ tuổi, với 23% thanh thiếu niên từ 12 đến 19 tuổi, 21% trẻ em từ 6 đến 11 tuổi và 13% trẻ nhỏ từ 2 đến 5 tuổi bị bệnh béo phì ở Mỹ.
 
*** Làm thế nào để biết người dân trong một quốc gia mang nhiều thứ bệnh, nhất là bệnh ung thư?

So Sánh Tổng Số Bệnh Viện Thông Thường (General hospitals) ở Việt Nam vs Hoa Kỳ sẽ thấy:
 
1- Theo dữ liệu được cơ quan Hiệp Hội Y Sĩ Thế Giới - World Health Organization (WHO) vào năm 2023 cho thấy Việt Nam có tổng cộng là 1,318 bệnh viện công và tư (1 ngàn 318) trên toàn quốc với dân số xấp xỉ hơn 100 triệu người.

2- Theo dữ liệu của American Hospital Association - Hiệp Hội Bệnh Viện Hoa Kỳ cũng vào năm 2023 cho thấy, Hoa Kỳ có tổng cộng là 6,129 bệnh viện công và tư (6 ngàn 1 trăm 29) trên toàn quốc với dân số xấp xỉ 342 triệu người. Tuy nhiên, nếu tính trên diện tích và số giường nằm (hospital beds) để phục vụ bệnh nhân thì bệnh viện ở Việt Nam nhỏ hơn và ít giường hơn nhiều so với bệnh viện ở Mỹ, trung bình chỉ tương đương với 1/6 diện tích xây dựng và 1/5 số giường nằm. Đó chính là lý do mà chúng ta thường thấy bệnh nhân nằm chen chúc chật chội ở Việt Nam, dẫn đến lối suy nghĩ của nhiều người cho rằng, dân Việt Nam trong nước bệnh hoạn nhiều hơn so với dân Mỹ.
 
Tổng Số Bệnh Viện Chuyên Về Ung Thư ở Việt Nam vs Hoa Kỳ:
 
1- Theo dữ liệu của Hiệp Hội Y Sĩ Thế Giới, vào năm 2024 cho thấy, Việt Nam có tổng cộng là 7 bệnh viện chuyên trị ung thư, trong đó có 3 bệnh viện ở Hà Nội, 3 bệnh viện trong Sài Gòn và duy nhất 1 bệnh viện ở Đà Nẵng.

2- Theo dữ liệu của Viện Ung Thư Quốc Gia Hoa Kỳ (National Cancer Institute) vào năm 2024 cho thấy, Hoa Kỳ có tổng cộng là 866 (8 trăm 66) bệnh viện chuyên trị ung thư trên toàn quốc, bên cạnh đó, Hoa Kỳ còn có 73 trung tâm chuyên nghiên cứu và truy tầm các loại ung thư như: ung thư máu, lymphoma, melanoma, ung thư vú, ung thư thận, ung thư đại tràng, ung thư tuyến tiền liệt, ung thư tuyến tụy, ung thư đầu và cổ, orthopedic, ung thư tử cung và ung thư buồng trứng. Hiện nay Việt Nam chưa có bất kỳ một trung tâm chuyên ngành nào như này. Phải chăng đó chính là kết quả của cái gọi là Cung và Cầu, không có nhu cầu thì chưa cần cung cấp.

Danh Sách và Bảng Xếp Hạng Những Quốc Gia Có Nhiều Bệnh Nhân Ung Thư Trên Thế Giới (Theo dữ kiện của Hiệp Hội Y Sĩ Thế Giới) vào năm 2023 thì:

1) Trung Quốc có con số bệnh nhân ung thư cao nhất thế giới với hơn 4 triệu 824 ngàn bệnh nhân.

2) Hoa Kỳ đứng thứ 2 với con số hơn 2 triệu 380 ngàn bệnh nhân.

3) Ấn Độ xếp hạng 3 với con số hơn 1 triệu 413 ngàn bệnh nhân.

4) Việt Nam đứng hạng tuốt luốt bên dưới, không lọt vào Bảng Phong Thần, với con số hơn 180 ngàn bệnh nhân.

Nhưng nếu chia ra tỷ lệ bệnh nhân trên tổng dân số, thì Hoa Kỳ dẫn đầu bảng, bỏ xa Trung Quốc và Ấn Độ. Việt Nam chả có tư cách gì để chen chân vào đó. Được một điều là, với con số bệnh viện chuyên trị ung thư nhiều đến kinh hoàng nêu trên, Y Tế Hoa Kỳ có tỷ lệ chữa được bệnh ung thư cao nhất thế giới nếu phát hiện ra sớm nhưng có rất ít người sống sót được quá 5 năm và đại đa số bệnh nhân ung thư không sống được qua tuổi 50 ...
 
*** Kết luận: Theo Hiệp Hội Ung Thư Quốc Gia Hoa Kỳ (National Cancer Institute) sau nhiều cuộc nghiên cứu, đã kết luận cho mọi mầm mống gây ra các căn bệnh ung thư nằm ở những điểm này:
 
- Thực phẩm Siêu Công Nghiệp (Ultra-Processed Foods),
 
- Bệnh Béo Phì (Obesity),

- Nghiện Rượu Mạnh (Bia không tính),

- Hút thuốc,

- Ăn Uống Không Lành Mạnh,

- Ô Nhiễm Môi Trường, từ không khí qua khí thải độc hại và lượng PFAS (Hóa Chất Vĩnh Cửu) ở các nguồn nước tiêu dùng hàng ngày, và
 
- Vi Nhựa (Microplastic) hấp thụ vào cơ thể con người hiện nay.

Xem thêm

Bài 1Bài 2, Bải 3, Bài 4

Bài 2: VẤN ĐỀ Y TẾ khi VỀ HƯU ở NƯỚC NGOÀI.


Giao Thanh Pham


Đối với người nằm trong dạng tuổi về hưu, thường là trên 65 tuổi, thì các vấn đề về Y Tế luôn được quan tâm hàng đầu, nhất là trước khi họ quyết định ra nước ngoài sinh sống dài hạn.
 
Quan niệm của đa số người Mỹ gốc Việt thường cho rằng, các chương trình và khả năng Y Tế của Mỹ luôn đứng hàng đầu trên thế giới. Trên thực tế, đây là một quan điểm không đúng sự thật, nếu không muốn nói là sai phạm khá trầm trọng ngày nay. Ngoại trừ thành phần người già, nghèo và tàn tật, được hưởng các quy chế về Y Tế miễn phí ra, thì tất cả các thành phần còn lại, một khi có nhà cửa, một khi có tài sản hoặc các quỹ hưu trí riêng như “Pensions và 401K” thì các khoản chi tiêu về Y Tế ở tuổi già, phải nói là một vấn nạn đối với họ. Đối với chính phủ thì đây là các con bò sữa được nhắm vào để vắt cho tới khi cạn kiệt.

Ở đề tài này, tôi sẽ không đề cập đến các chương trình Medicare Miễn Phí cho người già có thu nhập thấp và không có tài sản gì khác, ngoài 1 chiếc xe và có dưới 3 ngàn đô cho 1 cặp vợ chồng, dưới 2 ngàn đô cho người độc thân gởi trong ngân hàng. Tôi chỉ đề cập đến những người về hưu có tài sản mà thôi. Đây là những gì họ sẽ phải đối mặt khi họ cần đến những phục vụ liên quan đến Y Tế ở Mỹ.

1) Tiền phải chi trả cho deductible (khấu trừ) hàng năm kèm thêm co-pay (đồng thanh toán) mỗi khi đi gặp bác sĩ hoặc những cơ quan chuyên môn và đi bệnh viên. Nếu phải ra vào nhà thương vài lần một năm, thì tổng số tiền deductible và co-pay sẽ lên đến chục ngàn đô là chuyện thường. Và nếu bạn có những loại bệnh nền cần phải uống thuốc liên tục thường xuyên, thì số tiền phải trả thêm cho thuốc men thật không hề rẻ.
 
2) Thủ tục rườm rà ở những cơ sở chuyên khoa, kèm theo những gì được và không được hưởng, về những khoản thử nghiệm hoặc xét nghiệm không phải là cấp cứu. Ai ở Mỹ lâu thì đều biết được điều này là Y Tế ở Mỹ nặng về chữa bệnh và nuôi bệnh chứ không về phòng bệnh. Bạn không thể khơi khơi “xin được xét nghiệm MRI hay CT Scan” để xem tim mạch hoặc các bộ phận như gan hay thận trong cơ thể của mình có vấn đề gì hay không. Cho dù mình có “cảm thấy không ổn” hoặc trong người có những triệu chứng bất thường. Và cho dù thực sự có bệnh đi chăng nữa, thì việc chờ được hẹn, phải mất vài 3 tháng là chuyện xảy ra khá thường xuyên.

3) Không phải tất cả các bệnh viện hay các bác sĩ đều nhận thanh toán qua Medicare, nhưng may mắn là phần lớn các bệnh viện đều chấp nhận Medicare. Hiện nay, ở nhiều nơi trên đất Mỹ, có không ít văn phòng bác sĩ tư, từ chối không nhận Medicare hoặc nhận ở một mức giới hạn.
 
4) Một khi bạn có tài sản, những “khối tài sản” ky cóp và góp nhặt suốt mấy chục năm trước đó, chắc chắn bạn không bao giờ muốn “xài cho bằng hết” chỉ ở trong khoảng thời gian 10 – 15 năm cuối đời. Ai cũng nghĩ đến vấn đề, chết đi để lại ít nhiều tài sản cho con cháu hoặc cho các cơ sở từ thiện. Đó là trọng tâm của bài viết này.

5) Đến một hạn tuổi nào đó mà các bạn bắt buộc phải “check-in” những cơ sở lo cho người già như “Assisted Living Homes – Cơ Sở Hỗ Trợ Người Già”, “Rehab Centers – Trung Tâm Phục Hồi Chức Năng”, “Nursing Homes – Viện Dưỡng Lão” và sau cùng là “Hospice Care Centers – Nhà Nằm Chờ Chết”, thì cái khoản tài sản 1, 2 triệu đô sau cả 1 đời dành dụm nhiều khi cũng chả đủ.

*** Đọc đến đây, các cụ có tài sản cỡ là 1 căn nhà ở California giá hơn 1 triệu đô đã trả hết, chắc cũng lo mà cuốn gói bỏ chạy …

Thế thì, Y Tế ở các quốc gia khác trên thế giới, khi một người lớn tuổi muốn về hưu sinh sống dài hạn thì sao?

Ngày nay, các hệ thống và các cơ sở Y Tế ở những quốc gia bên Đông Nam Á, những quốc gia mà người Việt về hưu hoặc sinh sống dài hạn ở khá đông như: Thái Lan, Singapore, Mã Lai và Việt Nam, hầu như đã hoàn toàn phát triển đến độ, khó có thể tưởng tượng khi so với chỉ hơn chục năm trước mà thôi.
 
Trước khi quyết định ra nước ngoài nghỉ hưu và nhất định sẽ không về Mỹ để sống hết quãng đời còn lại nữa, như bao người Mỹ expat khác, chúng tôi cũng quan tâm đến vấn đề Y Tế ở những quốc gia này hơn chục năm trước, khi chuẩn bị cho … tuổi về hưu sống ở nước ngoài. Chúng tôi đã từng ở tạm tại nhiều thành phố lớn bên Thái Lan, Mã Lai và Việt Nam để nghiên cứu về Y Tế, nhà thương và viện dưỡng lão ở những nơi này, để khám phá ra một điều rằng, về Y Tế, 3 quốc gia này hơn hẳn Mỹ về gần như mọi mặt cho người trả bắng tiền mặt. Tin hay không thì hãy tự nghiên cứu và thử nghiệm cho chắc ăn nhé.

1) Giá Cả: Vấn đề giá cả được đặt lên hàng đầu, đơn giản là những người về hưu sống ở nước ngoài chỉ có thể trả tiền mặt cho mọi dịch vụ liên quan đến Y Tế, tại vì sau 70 tuổi thì không một công ty nào bán bảo hiểm y tế nữa cả. Tuy nhiên, giá cả ở 3 quốc gia này, nhiều khi chưa bằng 1/10 cho tất cả mọi dịch vụ về Y Tế, so với giá cả ở Mỹ. Giá cả cho các dịch vụ về Y Tế ở Mã Lai là cao nhất, rồi tới Thái Lan, sau cùng mới tới Việt Nam. Những khoản chi phí cho các “gói đặc biệt cho người trên 65 tuổi” bao gồm khám đủ mọi mặt, từ thử máu đến siêu âm, từ MRI cho bắp thịt và não bộ đến CT Scan cho tim mạch cũng chỉ:
 
a. Khoảng $750.00 ở các bệnh viện quốc tế như Tâm Anh, Vinmec và FV, Việt Nam,
 
b. Khoảng $1,150.00 ở bệnh viện quốc tế Bumrungrad, Thái Lan,

c. Khoảng $1,500.00 ở bệnh viện quốc tế Gleneagles, Mã Lai.

Những giá này bảo đảm chỉ bằng 1/10 hoặc ít hơn so với giá cho cùng dịch vụ ở Mỹ. *** Nếu bạn không mua Medicare Part B mỗi năm, bạn sẽ có dư tiền để làm 2 lần khám trọn gói như này.

2) Chăm Sóc Khách Hàng: Điều đáng nói ở đây là việc lấy hẹn làm lịch ở những bệnh viện tại 3 quốc gia này rất dễ dàng, chỉ trong vòng 48 tiếng đồng hồ là tối đa và dịch vụ chăm sóc khách hàng phải nói là ngang ngửa với … thượng đế, chứ không chỉ là những con số như ở Mỹ. Ở Mỹ, rất khó mà được tận mặt tư vấn bởi các bác sĩ tại các cuộc xét nghiệm ở bệnh viện nhưng ở 3 quốc gia Đông Nam Á này, việc gặp trực tiếp bác sĩ trước và sau gói thử nghiệm là chuyện luôn có, không cần phải hỏi. Bác sĩ sẽ gặp riêng “bệnh nhân” giải thích tường tận từ A đến Z cho tất cả các câu hỏi mình đặt ra, theo kết quả vừa được kết thúc.
 
Nếu chấm điểm về dịch vụ chăm sóc khách hàng thì bệnh viện Bumrungrad ở thủ đô Bangkok đứng hàng đầu về mọi mặt. Rộng rãi, sạch sẽ, tận tâm, chu đáo và đầy đủ từ khi bước vào cho đến lúc trở ra. Bệnh viện Gleneagles ở thủ đô Kuala Lumpur đứng hạng 2 và bệnh viện Tâm Anh ở Sài Gòn đứng hạng 3. Tôi chưa có dịp thử nghiệm 2 bệnh viện Vinmec và FV nên không dám khẳng định.

3) Dụng Cụ và Chuyên Nghiệp: Ngày nay, việc đi du học hoặc tu bổ thêm về nghề nghiệp không còn là điều khó khăn đối với các bác sĩ giỏi được gởi đi đào tạo thêm hàng năm. Bên cạnh đó, việc đổ tiền vào để đầu tư cho các dịch vụ chăm sóc sức khỏe hiện nay có trên khắp các thành phố lớn. Bệnh viện quốc tế tư nhân mọc ra nhiều và nếu muốn nổi tiếng, thì các điều kiện trên bắt buộc phải có. Nếu các bạn chưa từng thử qua các bệnh viện quốc tế ở 3 thành phố chính trên 3 quốc gia Mã Lai, Thái Lan và Việt Nam thì phải thử 1 lần cho biết. Trước khi lấy dịch vụ thử nghiệm MRI và CT Scan, tôi đã lên Google để tìm hiểu xem các loại máy móc nào mới nhất và tối tân nhất hiện nay. Đến khi trải nghiệm thực tế thì thấy máy móc và các dung cụ y khoa ở những bệnh viện này phải nói còn mới và tối tân hơn nhiều bệnh viện bên Mỹ.
 
Chuẩn bị cho chặng đường cuối – Viện Dưỡng Lão.
 
Cũng như các bệnh viện quốc tế nêu trên, Viện Dưỡng Lão ngày nay ở 3 quốc gia này đã và đang được phát triển hàng năm. Các dịch vụ chăm sóc cho khách hàng, các cụ ông cụ bà, phải nói là rất chu đáo từ hạ tầng cơ sở đến nhân viên chuyên ngành, từ ăn uống đến thuốc men, phải nói là bỏ xa các viện dưỡng lão ở Mỹ. Có nhiều người luôn cho rằng những người già cư ngụ trong viện dưỡng lão ở Mỹ được đối xử như ở thiên đường, chẳng qua là họ chưa từng có cơ hội vào đó thường xuyên hoặc nghiên cứu để thấy sự thật nó tồi tệ ra sao.
 
Tôi đã có lần trình bày về sự tồi tàn trong cách đối xử với người già trong các viện dưỡng lão ở Mỹ, các bạn cứ lên Youtube tìm xem những bản báo cáo của các đài truyền thanh truyền hình và các vụ thưa kiện của người nhà các cụ thì sẽ thấy ngay. Chưa cần bàn đến chi phí và giá cả cho 1 người mỗi tháng trong viện dưỡng lão cao như thế nào. Giá thấp nhất hiện nay rơi vào khoảng hơn 8 ngàn đô cho 1 cụ mỗi tháng ở Texas, còn ở California thì khó có thể tìm thấy viện dưỡng lão nào có giá thấp hơn 15 ngàn đô mỗi tháng. Thế thì tài sản có độ 1 triệu, sẽ bốc hơi đi trong bao lâu? Xin miễn bàn về những người được hưởng Medicare hay Medicaid FREE vì họ sẽ không phải trả 1 xu nào.

Tôi đã đến thăm những viện dưỡng lão ở 3 quốc gia này thì thấy rằng viện dưỡng lão ở Thái là “ngon” hơn cả, từ hạ tầng cơ sở đến chuyên khoa, từ cách đối xử đến giá cả, phải nói là bỏ xa các viện dưỡng lão trong khu vực. Giá cả lại rất nhẹ nhàng, viện dưỡng lão cao cấp có giá chưa tới 2 ngàn đô 1 người mỗi tháng, viện dưỡng lão đặc biệt chuyên lo cho người già bị mất trí cũng chỉ có giá khoảng 3 ngàn đô một tháng. Với nguồn tài sản độ 1 triệu đô, các bạn có thể … ở trong đó cả đời … thì cũng vẫn còn dư lại một ít cho con cháu.

Ở Việt Nam hiện nay cũng có 1 số viện dưỡng lão với tiêu chuẩn kha khá được thành lập, có giá loanh quanh chưa tới 1 ngàn đô một tháng. Trong tương lai, để theo kịp đà tiến hóa của một xã hội phát triển, tôi nghĩ có nhiều viện dưỡng lão cao cấp sẽ được xây dựng tại Việt Nam.
 
*** Tóm lại, bài viết này nhắm vào những Việt Kiều có tài sản muốn ra nước ngoài hoặc trở về Việt Nam sống nốt phần đời còn lại của mình. Chủ yếu là, NẾU KHÔNG CÓ bất kỳ thứ tài sản nào ở Mỹ, thì đã có “chính phủ thương yêu lo lắng cho từ A tới Z” nhưng nếu có chút tài sản thì phải lo sắp xếp cho mình, bằng cách xử dụng đồng tiền tạo ra sau mấy chục năm lao động ở Mỹ một cách khôn khéo, kẻo “ông chính phủ rộng lòng thương” kia sẽ lột cho sạch sành sanh trước khi nhắm mắt.

*** Với tôi, nếu có phải chi ra 100 ngàn đô khi cần đến trong việc chữa trị các loại bệnh hiểm nghèo, kể cả ung thư, ở 3 quốc gia Đông Nam Á này (tính luôn Singapore) mà vẫn không hết hoặc không kéo dài tuổi thọ thêm vài năm, thì dù có phải chi ra 1 hay 2 triệu đô ở Mỹ, bảo đảm cái kết cũng chỉ có vậy.
 
*** Với tôi, nếu đến thời điểm mà bác sĩ và nhà thương kể như bó tay, tôi thích được tha cho để người thân mang về nhà nằm ung dung vài ngày chờ chết, vẫn hơn là nằm lạnh lẽo trong bệnh viện với chục cái ống dẫn nối vào cơ thể và 2, 3 cái máy kêu tít tít từng chập, để rồi có cố kéo dài cái mạng sống cũng không xong mà chết cũng chẳng đặng như ở Mỹ. Sống qua được con số 65 thì tất cả đều được coi là QUÀ TẶNG – BONUS nhưng phải sống khỏe mới chịu nha …

Xem thêm

Bài 1, Bài 2, Bải 3Bài 4