Tôi vẫn còn nhớ như in cảm giác của mình khi lần đầu tiên nghe Spencer Johnson kể câu chuyện về những miếng pho mát của ông. "Ai lấy miếng pho mát của tôi?" là một câu chuyện thuật lại những đổi thay liên tục diễn ra trong một Mê Cung, nơi có bốn nhân vật thú vị luôn tất bật đi tìm những miếng Pho Mát cho mình.
Trong câu chuyện, những khi phải đối mặt với sự thay đổi thì hai chú chuột lại có những phản ứng tốt hơn bởi chúng suy nghĩ rất đơn giản, trong khi bộ não và cảm xúc phức tạp của hai anh chàng tí hon chỉ làm cho sự việc rắc rối thêm. Điều này không có nghĩa là những chú chuột kia thông minh hơn bởi bất kỳ ai trong chúng ta cũng đều biết rằng con người lúc nào cũng thông minh hơn loài vật. Hai chú chuột và hai anh chàng tí hon trong câu chuyện chính là đại diện cho những tính cách vốn có của con người chúng ta - giản đơn và phức tạp, tích cực và tiêu cực - và câu chuyện chỉ muốn nói rằng: Khi có sự thay đổi, mọi việc sẽ trở nên thuận lợi hơn nếu chúng ta biết chấp nhận và thực hiện những việc đơn giản trước.
Một trong những ví dụ điển hình là trường hợp của Charlie Jones, một phát thanh viên rất được yêu thích của đài truyền hình NBC. Anh tiết lộ rằng chính câu chuyện "Ai lấy miếng pho mát của tôi?" đã cứu anh và thực sự làm thay đổi sự nghiệp của anh.
Lúc đó, Charlie Jones đã làm việc rất tốt và rất thích công việc phát thanh viên phụ trách bình luận các cuộc thi điền kinh ở Đại hội Olympic trước đó. Vì vậy, anh rất ngạc nhiên pha lẫn tức giận khi bị chuyển sang phụ trách theo dõi các trận thi đấu bơi lội và nhảy cầu mà anh chẳng hề thích thú gì trong kỳ Olympic sắp tới.
Vì thiếu kiến thức về hai môn thể thao này nên Charlie đâm ra vô cùng bất mãn với công việc mới. Anh cảm thấy như mình không được trọng dụng và dần trở nên cau có với tất cả mọi người. Thật là quá đỗi bất công! Chính cơn giận và sự bực dọc đó đã gây ảnh hưởng xấu lên kết quả của những việc anh đang làm.
Tình cờ, Charlie đọc được câu chuyện "Ai lấy miếng pho mát của tôi?" và anh đã tự cười thầm chính bản thân mình. Charlie nhận ra đơn giản là chẳng qua miếng "Pho Mát quen thuộc" của anh đã bị lấy đi. Và anh cần phải thích ứng với sự thay đổi đó. Anh ra sức học hỏi thêm kiến thức về hai môn thể thao này. Trong suốt quá trình đó, anh vỡ lẽ ra rằng khi thực hiện một điều gì mới mẻ, mình sẽ cảm thấy trẻ trung hơn.
Chẳng bao lâu sau, giám đốc nhìn thấy năng lực và thái độ tích cực của anh trong công việc mới này, nên quyết định giao cho anh một vị trí tốt hơn. Anh tiếp tục gặt hái thêm nhiều thành công hơn bao giờ hết và sau đó được ghi tên trong Bảng danh dự của môn bóng đá chuyên nghiệp - ở vị trí dành cho các bình luận viên xuất sắc nhất.
Công việc của Charlie chỉ là một trường hợp cụ thể, nhưng những triết lý giản đơn mà anh rút ra từ câu chuyện này có thể áp dụng được cho rất nhiều người. Và đó là một trong vô số những câu chuyện có thật mà tôi đã được nghe về tác động và ảnh hưởng tích cực của cuốn sách "Ai lấy miếng pho mát của tôi?".
Tôi biết có rất nhiều công ty đã áp dụng thành công ý tưởng trong cuốn sách "Ai lấy miếng pho mát của tôi?" bởi bất kỳ công ty nào cũng muốn giữ được thế cạnh tranh của mình chứ không chỉ là tồn tại, do đó họ phải liên tục đổi mới. Miếng "Pho Mát" của họ sẽ phải liên tục di chuyển. Trước đây, có thể họ chỉ muốn có những nhân viên trung thành, thì giờ đây họ lại cần những con người năng động, sáng tạo hơn, những người không hạn hẹp tầm nhìn và thoát khỏi những lối mòn, định kiến, "cách thực hiện mọi thứ đều ở xung quanh đây".
Tôi mong rằng sau mỗi lần đọc lại cuốn sách nhỏ này, các bạn sẽ tìm ra một vài điều mới mẻ và hữu ích cho mình, như chính bản thân tôi, và rằng câu chuyện sẽ giúp bạn biết cách ứng phó trước những đổi thay, để từ đó vượt qua và đạt được những thành công. Và bất cứ điều gì mà bạn mong muốn, mơ ước sẽ luôn đứng về phía bạn.
Hy vọng rằng bạn sẽ thích thú với những phát hiện mới mẻ và luôn ghi nhớ: Phải di chuyển cùng miếng Pho Mát của mình!
Ken Blanchard
San Diego, California
Cuộc sống vốn không bằng phẳng...
Ai trong chúng ta cũng mong muốn có một cuộc sống bình an, hạnh phúc, thuận
lợi và không phải đối mặt với những biến cố, sự đổi thay và những nghịch cảnh.
Nhưng có lẽ hơn bao giờ hết, chúng ta phải thừa nhận rằng những khó khăn,
thay đổi là điều không thể tránh khỏi trong cuộc sống của thời đại đầy biến
động này. Nó như một quy luật tự nhiên, vốn có và không ai có thể điều khiển được. Đó có thể là những thay đổi rất nhỏ như mất một món đồ thân quen, di chuyển chỗ ở hay có một người bạn mới. Đó cũng có thể là những thay đổi lớn hơn như bước chân vào một môi trường hoàn toàn không thuận lợi hoặc một mối quan hệ tin cậy bị đổ vỡ. Dù là thay đổi nào đi nữa thì sự thay đổi đó cũng sẽ mang lại ít nhiều những bỡ ngỡ, khó khăn hoặc thậm chí đó là cú sốc chưa từng gặp trước đây mà chúng ta cần phải có thời gian để thích nghi và nghị lực để tìm lại chính mình. "Người vững thì đứng lại được, người yếu thì bị cuốn trôi đi". Quá trình thích nghi ấy đôi khi diễn ra nhanh chóng và không mấy khó khăn nhưng cũng có lúc mất nhiều thời gian, chứa đựng nhiều rủi ro và đau đớn, đòi hỏi bạn phải có một tầm nhìn, một niềm tin vững chắc hay sẵn sàng từ bỏ những định kiến không còn hợp thời… Bạn có sẵn sàng đối mặt với những thách thức đó không?
"Ai lấy miếng pho mát của tôi?" là một câu chuyện giản dị chứa đựng những triết
lý sâu sắc về cách vượt qua những khó khăn và thay đổi trong cuộc sống. Câu chuyện kể về bốn nhân vật sống trong một Mê Cung đi tìm những miếng "Pho Mát" - để nuôi sống mình và để cảm thấy hạnh phúc.
Những miếng "Pho Mát" trong câu chuyện tượng trưng cho những điều chúng ta khao khát muốn có trong cuộc sống. Đó có thể là một công việc tốt, một sự nghiệp vững chắc, sức khỏe dồi dào, một tình bạn cao đẹp, một tình yêu như ta hằng mong chờ, một cảm giác thư thái bình an trong tâm hồn, hay cũng có thể đơn giản là một ngày nghỉ hạnh phúc bên gia đình… Mỗi chúng ta đều có một cách nhìn riêng về miếng "Pho Mát" của mình và tất cả chúng ta đều vẫn từng ngày đang theo đuổi chúng vì rằng chúng sẽ mang lại hạnh phúc cho ta.
Còn Mê Cung trong câu chuyện chính là nơi chúng ta tìm kiếm điều mình muốn. Đó có thể là gia đình, nhà trường, xã hội, nơi ta sinh sống và làm việc, là những mối quan hệ hay là mê cung trong chính cách suy nghĩ của chúng ta.
Trong câu chuyện, các nhân vật phải đối mặt với những thay đổi bất ngờ trong Mê Cung và mỗi nhân vật có những phản ứng khác nhau tùy theo tính cách riêng của họ. Người thành công trong số họ đã ghi lại những kinh nghiệm mà mình rút ra trên các bức tường của Mê Cung. Đó là những điều cô đọng, giản dị nhưng là một chân lý rất uyên thâm, phù hợp cho tất cả mọi người, mọi lứa tuổi.
Bạn hãy đọc và biến những đổi thay gặp phải trong cuộc sống của mình thành niềm vui nhé…
- First News 2005
NHỮNG TÍNH CÁCH CỦA CHÚNG TA
Spencer Johnson
Trong câu chuyện, bạn sẽ gặp bốn nhân vật tưởng tượng nhưng rất sinh động và thú vị: hai chú chuột Đánh Hơi và Nhanh Nhẹn cùng hai người tí hon Chậm Chạp và Ù Lì. Các nhân vật này đại diện cho những phần đơn giản và phức tạp trong con người của chính chúng ta, bất kể tuổi tác, giới tính, chủng tộc hay quốc tịch nào trên thế giới.
Tình cờ, Charlie đọc được câu chuyện "Ai lấy miếng pho mát của tôi?" và anh đã tự cười thầm chính bản thân mình. Charlie nhận ra đơn giản là chẳng qua miếng "Pho Mát quen thuộc" của anh đã bị lấy đi. Và anh cần phải thích ứng với sự thay đổi đó. Anh ra sức học hỏi thêm kiến thức về hai môn thể thao này. Trong suốt quá trình đó, anh vỡ lẽ ra rằng khi thực hiện một điều gì mới mẻ, mình sẽ cảm thấy trẻ trung hơn.
Chẳng bao lâu sau, giám đốc nhìn thấy năng lực và thái độ tích cực của anh trong công việc mới này, nên quyết định giao cho anh một vị trí tốt hơn. Anh tiếp tục gặt hái thêm nhiều thành công hơn bao giờ hết và sau đó được ghi tên trong Bảng danh dự của môn bóng đá chuyên nghiệp - ở vị trí dành cho các bình luận viên xuất sắc nhất.
Công việc của Charlie chỉ là một trường hợp cụ thể, nhưng những triết lý giản đơn mà anh rút ra từ câu chuyện này có thể áp dụng được cho rất nhiều người. Và đó là một trong vô số những câu chuyện có thật mà tôi đã được nghe về tác động và ảnh hưởng tích cực của cuốn sách "Ai lấy miếng pho mát của tôi?".
Tôi biết có rất nhiều công ty đã áp dụng thành công ý tưởng trong cuốn sách "Ai lấy miếng pho mát của tôi?" bởi bất kỳ công ty nào cũng muốn giữ được thế cạnh tranh của mình chứ không chỉ là tồn tại, do đó họ phải liên tục đổi mới. Miếng "Pho Mát" của họ sẽ phải liên tục di chuyển. Trước đây, có thể họ chỉ muốn có những nhân viên trung thành, thì giờ đây họ lại cần những con người năng động, sáng tạo hơn, những người không hạn hẹp tầm nhìn và thoát khỏi những lối mòn, định kiến, "cách thực hiện mọi thứ đều ở xung quanh đây".
Tôi mong rằng sau mỗi lần đọc lại cuốn sách nhỏ này, các bạn sẽ tìm ra một vài điều mới mẻ và hữu ích cho mình, như chính bản thân tôi, và rằng câu chuyện sẽ giúp bạn biết cách ứng phó trước những đổi thay, để từ đó vượt qua và đạt được những thành công. Và bất cứ điều gì mà bạn mong muốn, mơ ước sẽ luôn đứng về phía bạn.
Hy vọng rằng bạn sẽ thích thú với những phát hiện mới mẻ và luôn ghi nhớ: Phải di chuyển cùng miếng Pho Mát của mình!
Ken Blanchard
San Diego, California
Cuộc sống vốn không bằng phẳng...
"Nếu có ai ban cho tôi một cuộc sống không gặp trở ngại nào thì hấp dẫn thật đấy, nhưng tôi sẽ khước từ vì khi ấy tôi không còn học được điều gì từ cuộc sống nữa."– Allyson John
Ai trong chúng ta cũng mong muốn có một cuộc sống bình an, hạnh phúc, thuận
lợi và không phải đối mặt với những biến cố, sự đổi thay và những nghịch cảnh.
Nhưng có lẽ hơn bao giờ hết, chúng ta phải thừa nhận rằng những khó khăn,
thay đổi là điều không thể tránh khỏi trong cuộc sống của thời đại đầy biến
động này. Nó như một quy luật tự nhiên, vốn có và không ai có thể điều khiển được. Đó có thể là những thay đổi rất nhỏ như mất một món đồ thân quen, di chuyển chỗ ở hay có một người bạn mới. Đó cũng có thể là những thay đổi lớn hơn như bước chân vào một môi trường hoàn toàn không thuận lợi hoặc một mối quan hệ tin cậy bị đổ vỡ. Dù là thay đổi nào đi nữa thì sự thay đổi đó cũng sẽ mang lại ít nhiều những bỡ ngỡ, khó khăn hoặc thậm chí đó là cú sốc chưa từng gặp trước đây mà chúng ta cần phải có thời gian để thích nghi và nghị lực để tìm lại chính mình. "Người vững thì đứng lại được, người yếu thì bị cuốn trôi đi". Quá trình thích nghi ấy đôi khi diễn ra nhanh chóng và không mấy khó khăn nhưng cũng có lúc mất nhiều thời gian, chứa đựng nhiều rủi ro và đau đớn, đòi hỏi bạn phải có một tầm nhìn, một niềm tin vững chắc hay sẵn sàng từ bỏ những định kiến không còn hợp thời… Bạn có sẵn sàng đối mặt với những thách thức đó không?
"Ai lấy miếng pho mát của tôi?" là một câu chuyện giản dị chứa đựng những triết
lý sâu sắc về cách vượt qua những khó khăn và thay đổi trong cuộc sống. Câu chuyện kể về bốn nhân vật sống trong một Mê Cung đi tìm những miếng "Pho Mát" - để nuôi sống mình và để cảm thấy hạnh phúc.
Những miếng "Pho Mát" trong câu chuyện tượng trưng cho những điều chúng ta khao khát muốn có trong cuộc sống. Đó có thể là một công việc tốt, một sự nghiệp vững chắc, sức khỏe dồi dào, một tình bạn cao đẹp, một tình yêu như ta hằng mong chờ, một cảm giác thư thái bình an trong tâm hồn, hay cũng có thể đơn giản là một ngày nghỉ hạnh phúc bên gia đình… Mỗi chúng ta đều có một cách nhìn riêng về miếng "Pho Mát" của mình và tất cả chúng ta đều vẫn từng ngày đang theo đuổi chúng vì rằng chúng sẽ mang lại hạnh phúc cho ta.
Còn Mê Cung trong câu chuyện chính là nơi chúng ta tìm kiếm điều mình muốn. Đó có thể là gia đình, nhà trường, xã hội, nơi ta sinh sống và làm việc, là những mối quan hệ hay là mê cung trong chính cách suy nghĩ của chúng ta.
Trong câu chuyện, các nhân vật phải đối mặt với những thay đổi bất ngờ trong Mê Cung và mỗi nhân vật có những phản ứng khác nhau tùy theo tính cách riêng của họ. Người thành công trong số họ đã ghi lại những kinh nghiệm mà mình rút ra trên các bức tường của Mê Cung. Đó là những điều cô đọng, giản dị nhưng là một chân lý rất uyên thâm, phù hợp cho tất cả mọi người, mọi lứa tuổi.
Bạn hãy đọc và biến những đổi thay gặp phải trong cuộc sống của mình thành niềm vui nhé…
- First News 2005
NHỮNG TÍNH CÁCH CỦA CHÚNG TA
Spencer Johnson
Trong câu chuyện, bạn sẽ gặp bốn nhân vật tưởng tượng nhưng rất sinh động và thú vị: hai chú chuột Đánh Hơi và Nhanh Nhẹn cùng hai người tí hon Chậm Chạp và Ù Lì. Các nhân vật này đại diện cho những phần đơn giản và phức tạp trong con người của chính chúng ta, bất kể tuổi tác, giới tính, chủng tộc hay quốc tịch nào trên thế giới.
Đôi khi chúng ta có thể hành động như chú chuột Đánh Hơi - sớm phát hiện những thay đổi, hay như chú chuột Nhanh Nhẹn - luôn nhanh chóng hành động trước một sự việc, hoặc như anh chàng tí hon Ù Lì - thường phản đối và chống lại những thay đổi vì sợ rằng điều đó có thể sẽ dẫn tới những sự việc tồi tệ hơn,
hoặc biết đâu cũng có thể là anh chàng tí hon Chậm Chạp - biết thích nghi đúng lúc khi thấy thay đổi sẽ mang lại những điều tốt đẹp hơn.
Dù chúng ta yêu thích và chọn tính cách nào cho riêng mình đi chăng nữa, tất cả đều có một điểm chung - mong muốn tìm thấy lối đi riêng trong mê cung cuộc sống để vượt qua những biến cố khó khăn và những lần thay đổi để tìm được miếng “Pho Mát” của mình.
hoặc biết đâu cũng có thể là anh chàng tí hon Chậm Chạp - biết thích nghi đúng lúc khi thấy thay đổi sẽ mang lại những điều tốt đẹp hơn.
Dù chúng ta yêu thích và chọn tính cách nào cho riêng mình đi chăng nữa, tất cả đều có một điểm chung - mong muốn tìm thấy lối đi riêng trong mê cung cuộc sống để vượt qua những biến cố khó khăn và những lần thay đổi để tìm được miếng “Pho Mát” của mình.
Chú Chuột ĐÁNH HƠI luôn sớm phát hiện những thay đổi.
Chú Chuột NHANH NHẸN luôn nhanh chóng hành động trước một sự việc.
Chàng Tí Hon Ù LÌ thường phản đối và chống lại những thay đổi vì sợ rằng điều đó có thể sẽ dẫn tới những sự việc tồi tệ hơn.
Chàng Tí Hon CHẬM CHẠP biết thích nghi đúng lúc khi thấy thay đổi sẽ mang lại những điều tốt đẹp hơn.
“Thích ứng với những thay đổi hay vượt qua nghịch cảnh cũng có tác dụng tốt như một sự nghỉ ngơi.”– Khuyết danh
“Cuộc đời không luôn là những hành lang thẳng tắp để ta có thể dễ dàng đi qua mà không gặp một vật cản nào. Cuộc đời thường là những mê lộ buộc ta phải tìm kiếm lối đi cho riêng mình nếu muốn băng qua nó. Đôi lúc, ta cũng bị lạc lối, đi vào ngõ cụt hoặc muốn từ bỏ tất cả.
Nhưng bao giờ cũng vậy, nếu chúng ta có niềm tin thì một viễn cảnh mới, một cánh cửa sẽ mở ra; Có thể đó không phải là điều ta từng nghĩ đến hay có ý định kiếm tìm, nhưng saucùng sẽ chứng minh rằng điều đó là tốt cho cuộc sống của chúng ta.”– A. J. Cronin
Kho Pho Mát ngày ấy…
Đã lâu lắm rồi, ở một vùng đất xa xôi nọ, có bốn nhân vật bé nhỏ sinh sống bằng cách đi tìm những miếng Pho Mát tại một nơi có tên gọi Mê Cung.
Hai trong số đó, Đánh Hơi và Nhanh Nhẹn, là loài chuột, còn Chậm Chạp và Ù Lì là những người tí hon - một sinh vật cũng nhỏ như chuột nhưng có hình dạng và cách suy nghĩ giống như con người bây giờ vậy. Công việc hàng ngày của họ là đi vào Mê Cung rộng lớn để tìm kiếm những miếng Pho Mát. Với họ, Pho Mát không chỉ là nguồn thức ăn nuôi sống bản thân mà còn là niềm vui, niềm hạnh phúc.
Hai chú chuột Đánh Hơi và Nhanh Nhẹn chỉ có bộ não đơn giản của loài gặm nhấm nhưng lại có bản năng rất nhanh nhạy và chính xác. Như các con chuột khác, chúng đặc biệt rất thích những miếng Pho Mát cứng, khó gặm và thường tập trung đi kiếm loại Pho Mát này.
Trong khi đó, Chậm Chạp và Ù Lì, thường sử dụng trí thông minh vốn có của loài người, lòng đầy niềm tin và tình cảm, lại thích đi tìm một loại Pho Mát đặc biệt mà họ tin là sẽ đem lại cho mình sự thành đạt và hạnh phúc.
Tuy có những khác biệt như thế, nhưng bọn họ đều có một điểm chung: mỗi sớm tinh mơ, tất cả đều thức dậy, mặc quần áo thể thao, xỏ giày vào, ra khỏi nhà và chạy đến Mê Cung để tìm kiếm miếng Pho Mát yêu thích của mình.
Mê Cung giống như một trận đồ khổng lồ với vô số những lối đi và các căn phòng, ngõ ngách. Có nơi chứa đầy những miếng Pho Mát thơm ngon. Nhưng cũng có nhiều góc trống rỗng, tối tăm và những con đường cụt chẳng dẫn tới đâu. Đó là một nơi rất dễ bị lạc lối. Tuy vậy, ẩn chứa trong Mê Cung là những bí mật cho một cuộc sống tốt đẹp dành cho những ai mạnh dạn tìm ra lối đi của riêng mình.
Các chú chuột, Đánh Hơi và Nhanh Nhẹn, thường sử dụng cách thử thật đơn giản: có - hay - không, để tìm kiếm những miếng Pho Mát. Đầu tiên, chúng chạy vào một mê lộ, nếu không tìm thấy gì ở trong đó thì chúng quay trở ra và chạy vào một lối khác. Chúng ghi nhớ những khu vực nào không có Pho Mát và ngay lập tức rẽ sang một con đường mới.
Đánh Hơi thường dùng chiếc mũi cực kỳ thính của mình để nhắm đến hướng nào có miếng Pho Mát, còn Nhanh Nhẹn lại thích cắm đầu chạy thật nhanh. Có lúc chúng bị lạc hướng và va đầu vào tường. Nhưng không sao cả, chẳng bao lâu sau chúng cũng tìm được lối đi của mình.
Như các chú chuột, hai người tí hon - Chậm Chạp và Ù Lì, cũng dùng khả năng tư duy của mình và biết rút kinh nghiệm từ các sai lầm họ đã trải qua. Tuy nhiên, hầu như họ chỉ dựa vào bộ não và cảm xúc phức tạp của mình để nghĩ ra toàn là những chuyện rắc rối trong khi đi tìm Pho Mát. Cũng có khi họ tìm được Pho Mát, nhưng cũng có lúc niềm tin và cảm xúc con người đã lấn át và chi phối họ, khiến họ nhìn nhận sự việc thiếu khách quan. Chính điều đó làm cho cuộc sống trong Mê Cung trở nên phức tạp và càng thêm thách thức.
Nhưng dẫu sao, một ngày nọ, Đánh Hơi, Nhanh Nhẹn, Chậm Chạp và Ù Lì, bằng cách riêng của mình, đều tìm thấy điều mà họ tìm kiếm. Ai cũng tìm được loại Pho Mát mình yêu thích tại Kho Pho Mát P nằm ở cuối mê lộ.
Kể từ đó trở đi, cứ mỗi sáng các chú chuột và hai người tí hon mặc đồ thể thao vào và chạy một mạch về hướng Kho Pho Mát P. Chỉ trong vài ngày, cả bốn đều đã có thể tìm cho mình một con đường riêng để đi đến Kho Pho Mát P nhanh nhất.
Tuy có những khác biệt như thế, nhưng bọn họ đều có một điểm chung: mỗi sớm tinh mơ, tất cả đều thức dậy, mặc quần áo thể thao, xỏ giày vào, ra khỏi nhà và chạy đến Mê Cung để tìm kiếm miếng Pho Mát yêu thích của mình.
Mê Cung giống như một trận đồ khổng lồ với vô số những lối đi và các căn phòng, ngõ ngách. Có nơi chứa đầy những miếng Pho Mát thơm ngon. Nhưng cũng có nhiều góc trống rỗng, tối tăm và những con đường cụt chẳng dẫn tới đâu. Đó là một nơi rất dễ bị lạc lối. Tuy vậy, ẩn chứa trong Mê Cung là những bí mật cho một cuộc sống tốt đẹp dành cho những ai mạnh dạn tìm ra lối đi của riêng mình.
Các chú chuột, Đánh Hơi và Nhanh Nhẹn, thường sử dụng cách thử thật đơn giản: có - hay - không, để tìm kiếm những miếng Pho Mát. Đầu tiên, chúng chạy vào một mê lộ, nếu không tìm thấy gì ở trong đó thì chúng quay trở ra và chạy vào một lối khác. Chúng ghi nhớ những khu vực nào không có Pho Mát và ngay lập tức rẽ sang một con đường mới.
Đánh Hơi thường dùng chiếc mũi cực kỳ thính của mình để nhắm đến hướng nào có miếng Pho Mát, còn Nhanh Nhẹn lại thích cắm đầu chạy thật nhanh. Có lúc chúng bị lạc hướng và va đầu vào tường. Nhưng không sao cả, chẳng bao lâu sau chúng cũng tìm được lối đi của mình.
Như các chú chuột, hai người tí hon - Chậm Chạp và Ù Lì, cũng dùng khả năng tư duy của mình và biết rút kinh nghiệm từ các sai lầm họ đã trải qua. Tuy nhiên, hầu như họ chỉ dựa vào bộ não và cảm xúc phức tạp của mình để nghĩ ra toàn là những chuyện rắc rối trong khi đi tìm Pho Mát. Cũng có khi họ tìm được Pho Mát, nhưng cũng có lúc niềm tin và cảm xúc con người đã lấn át và chi phối họ, khiến họ nhìn nhận sự việc thiếu khách quan. Chính điều đó làm cho cuộc sống trong Mê Cung trở nên phức tạp và càng thêm thách thức.
Nhưng dẫu sao, một ngày nọ, Đánh Hơi, Nhanh Nhẹn, Chậm Chạp và Ù Lì, bằng cách riêng của mình, đều tìm thấy điều mà họ tìm kiếm. Ai cũng tìm được loại Pho Mát mình yêu thích tại Kho Pho Mát P nằm ở cuối mê lộ.
Kể từ đó trở đi, cứ mỗi sáng các chú chuột và hai người tí hon mặc đồ thể thao vào và chạy một mạch về hướng Kho Pho Mát P. Chỉ trong vài ngày, cả bốn đều đã có thể tìm cho mình một con đường riêng để đi đến Kho Pho Mát P nhanh nhất.
Đánh Hơi và Nhanh Nhẹn ngày ngày vẫn dậy sớm chạy vào Mê Cung, theo một lộ trình quen thuộc. Đến nơi, hai chú cởi giày ra, cột lại với nhau rồi đeo lên cổ để có thể nhanh chóng mang vào khi cần thiết. Xong xuôi đâu vào đấy, bọn chúng bắt đầu đánh chén món Pho Mát một cách ngon lành.
Thoạt đầu Chậm Chạp và Ù Lì cũng chạy vào Mê Cung để thưởng thức những miếng Pho Mát tươi mới, thơm phức đang đợi họ trong kho. Nhưng sau một thời gian, những con người tí hon này bắt đầu thay đổi.
Mỗi ngày Chậm Chạp và Ù Lì lại dậy muộn hơn một chút, mặc quần áo chậm hơn một chút, và thong thả đi bộ đến Kho Pho Mát P. Có gì mà phải vội cơ chứ! Giờ đây họ đã biết những miếng Pho Mát đang ở đâu và con đường nào sẽ dẫn đến đó rồi mà. Cuộc sống thật bình an!
Họ cũng chẳng bận tâm gì đến chuyện những miếng Pho Mát đó từ đâu ra hay ai đã để nó ở đó. Họ cứ đinh ninh rằng những miếng Pho Mát đã và sẽ mãi còn ở đó - không cần phải suy nghĩ gì thêm.
Ngay khi Chậm Chạp và Ù Lì đến Kho Pho Mát P vào mỗi buổi sáng như thế, họ cứ rề rà như đang ở nhà mình vậy. Cả hai treo quần áo lên, cởi giày ra, bắt đầu thưởng thức pho mát. Tâm trạng họ lúc này thật dễ chịu vì đã tìm thấy những miếng Pho Mát ngon lành.
- Tuyệt thật, - Ù Lì nói - ở đây có đủ Pho Mát cho chúng ta ăn suốt cả đời ấy chứ. Chẳng phải lo nghĩ gì! Sướng thật.
Những người tí hon cảm thấy vô cùng hạnh phúc và mãn nguyện. Cuộc sống của họ giờ đây thật an toàn.
Chẳng bao lâu sau, cả Chậm Chạp và Ù Lì đều nghĩ rằng những miếng Pho Mát họ tìm thấy ở Kho Pho Mát P là Pho Mát của riêng họ. Cái kho rộng lớn đến nỗi họ quyết định dời hẳn nhà về gần đó và bắt đầu một cuộc sống mới.
Để làm cho không khí ở kho Pho Mát này trở nên ấm cúng và thân thuộc như chính ở nhà mình hơn, Chậm Chạp và Ù Lì trang trí lên những bức tường xung quanh kho Pho Mát các câu châm ngôn, thậm chí họ còn vẽ cả những bức tranh về những miếng Pho Mát để có thể chiêm ngưỡng những bức tranh hấp dẫn đó. Một trong số đó là câu:
Pho Mát là Hạnh phúc, là Ý nghĩa của cuộc sống chúng ta!
Thỉnh thoảng Chậm Chạp và Ù Lì còn mời bạn bè đến chơi và khoe những miếng Pho Mát ngon lành và thơm phức của mình ở Kho Pho Mát P, tự hào nói: "Kho Pho Mát này thật tuyệt, có phải không các bạn?" Có lúc họ rộng lượng chia cho bạn bè vài miếng, nhưng có lúc thì không.
"Chúng ta xứng đáng được có những miếng Pho Mát này," Ù Lì tự công nhận. "Chúng ta đã phải vất vả chạy đi tìm khắp nơi, phải chăm chỉ lắm mới tìm thấy chúng mà." Nói xong, chú ta bốc một miếng Pho Mát thật to và bỏ vào miệng nhai ngon lành, mắt nhắm lại thưởng thức.
Sau đó, như mọi khi, Ù Lì nằm xuống đánh một giấc ngon lành.
Và cứ mỗi tối, những người tí hon lại ì ạch trở về tổ ấm của mình với cái bụng căng đầy toàn những Pho Mát, để rồi ngày hôm sau họ lại ung dung đi tới chỗ cũ để tiếp tục thưởng thức, hưởng thụ.
Thoạt đầu Chậm Chạp và Ù Lì cũng chạy vào Mê Cung để thưởng thức những miếng Pho Mát tươi mới, thơm phức đang đợi họ trong kho. Nhưng sau một thời gian, những con người tí hon này bắt đầu thay đổi.
Mỗi ngày Chậm Chạp và Ù Lì lại dậy muộn hơn một chút, mặc quần áo chậm hơn một chút, và thong thả đi bộ đến Kho Pho Mát P. Có gì mà phải vội cơ chứ! Giờ đây họ đã biết những miếng Pho Mát đang ở đâu và con đường nào sẽ dẫn đến đó rồi mà. Cuộc sống thật bình an!
Họ cũng chẳng bận tâm gì đến chuyện những miếng Pho Mát đó từ đâu ra hay ai đã để nó ở đó. Họ cứ đinh ninh rằng những miếng Pho Mát đã và sẽ mãi còn ở đó - không cần phải suy nghĩ gì thêm.
Ngay khi Chậm Chạp và Ù Lì đến Kho Pho Mát P vào mỗi buổi sáng như thế, họ cứ rề rà như đang ở nhà mình vậy. Cả hai treo quần áo lên, cởi giày ra, bắt đầu thưởng thức pho mát. Tâm trạng họ lúc này thật dễ chịu vì đã tìm thấy những miếng Pho Mát ngon lành.
- Tuyệt thật, - Ù Lì nói - ở đây có đủ Pho Mát cho chúng ta ăn suốt cả đời ấy chứ. Chẳng phải lo nghĩ gì! Sướng thật.
Những người tí hon cảm thấy vô cùng hạnh phúc và mãn nguyện. Cuộc sống của họ giờ đây thật an toàn.
Chẳng bao lâu sau, cả Chậm Chạp và Ù Lì đều nghĩ rằng những miếng Pho Mát họ tìm thấy ở Kho Pho Mát P là Pho Mát của riêng họ. Cái kho rộng lớn đến nỗi họ quyết định dời hẳn nhà về gần đó và bắt đầu một cuộc sống mới.
Để làm cho không khí ở kho Pho Mát này trở nên ấm cúng và thân thuộc như chính ở nhà mình hơn, Chậm Chạp và Ù Lì trang trí lên những bức tường xung quanh kho Pho Mát các câu châm ngôn, thậm chí họ còn vẽ cả những bức tranh về những miếng Pho Mát để có thể chiêm ngưỡng những bức tranh hấp dẫn đó. Một trong số đó là câu:
Pho Mát là Hạnh phúc, là Ý nghĩa của cuộc sống chúng ta!
Thỉnh thoảng Chậm Chạp và Ù Lì còn mời bạn bè đến chơi và khoe những miếng Pho Mát ngon lành và thơm phức của mình ở Kho Pho Mát P, tự hào nói: "Kho Pho Mát này thật tuyệt, có phải không các bạn?" Có lúc họ rộng lượng chia cho bạn bè vài miếng, nhưng có lúc thì không.
"Chúng ta xứng đáng được có những miếng Pho Mát này," Ù Lì tự công nhận. "Chúng ta đã phải vất vả chạy đi tìm khắp nơi, phải chăm chỉ lắm mới tìm thấy chúng mà." Nói xong, chú ta bốc một miếng Pho Mát thật to và bỏ vào miệng nhai ngon lành, mắt nhắm lại thưởng thức.
Sau đó, như mọi khi, Ù Lì nằm xuống đánh một giấc ngon lành.
Và cứ mỗi tối, những người tí hon lại ì ạch trở về tổ ấm của mình với cái bụng căng đầy toàn những Pho Mát, để rồi ngày hôm sau họ lại ung dung đi tới chỗ cũ để tiếp tục thưởng thức, hưởng thụ.
Rồi thì lòng tự tin của Chậm Chạp và Ù Lì nhanh chóng biến thành tính tự mãn. Họ hài lòng và yên trí với những gì mình có và chẳng thèm để tâm tới bất cứ điều gì đang xảy ra.
Trong khi đó, Đánh Hơi và Nhanh Nhẹn vẫn tuân theo những thói quen ban đầu của mình. Chúng chạy đến kho từ sáng sớm rồi liên tục đánh hơi, sục sạo khắp nơi, chạy quanh tất cả những miếng Pho Mát ở Kho Pho Mát P để xem có điều gì khác đi so với ngày hôm qua không. Sau khi yên tâm là không có chuyện gì xảy ra, chúng mới ngồi xuống và bắt đầu gặm những miếng Pho Mát.
Mọi chuyện cứ diễn ra như thế cho đến một ngày...
Phần tiếp theo
Trong khi đó, Đánh Hơi và Nhanh Nhẹn vẫn tuân theo những thói quen ban đầu của mình. Chúng chạy đến kho từ sáng sớm rồi liên tục đánh hơi, sục sạo khắp nơi, chạy quanh tất cả những miếng Pho Mát ở Kho Pho Mát P để xem có điều gì khác đi so với ngày hôm qua không. Sau khi yên tâm là không có chuyện gì xảy ra, chúng mới ngồi xuống và bắt đầu gặm những miếng Pho Mát.
Mọi chuyện cứ diễn ra như thế cho đến một ngày...
Phần tiếp theo
Không có nhận xét nào :
Đăng nhận xét